Cứ như một quy định vậy: có một sinh linh ra đời là nhân loại có thêm một cái tên. Chúng ta đã nghĩ đến rất nhiều điều trong cuộc sống. Nhưng có bao giờ bạn nghĩ đến cái tên của mình chưa?- Hiếm lắm! Ai đâu có thì giờ để nghĩ đến những chuyện viễn vông!
Có những cái rất gần gủi, quen thuộc mà ta ít khi nghĩ đến lại làm cho cuộc sống của ta thay đổi rất nhiều.Tôi chưa hề quên cái ngày tiễn Ba-Mẹ ra phi trường. Khi ấy tôi chỉ 17 tuổi, cái tuổi dễ nhạy cảm và đa sầu. Trở về, đối diện cánh cổng đóng kín. Lòng tôi chùng lại, cảm giác đau nơi ngực trái...tôi chưa khóc! Nhưng khi đặt chân vào ngôi nhà tối om, không có ánh đèn, khác với mọi ngày....Tôi thật sự sụp đổ, và khóc nức nở.
Đó là lần đầu tiên tôi khóc ngon như vậy! Nỗi nhớ Ba Mẹ luôn giày xéo tim tôi từng giây, từng giây một...Từ đó, để giải thoát cho mình, tôi bắt đầu viết và nói chuyện với cái tên của mình. Tôi đùa, tôi trêu ghẹo,tôi cổ vũ rồi động viên...có khi tôi khóc với chính mình nữa!
Nhưng thật tuyệt, khi trút được nhựng tâm sự đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Và tôi hiểu ra, cái tên của mình cũng có ích đấy chứ!Khi người ta giận dữ, không ai gọi tên mà thay vào đó là những danh xưng thô bạo nhất, khinh bỉ nhất.
Mỗi người đều có một cái tên! Ra đường, gặp nhau- gọi tên nhau, tay bắt mặt mừng.
Có những cái rất gần gủi, quen thuộc mà ta ít khi nghĩ đến lại làm cho cuộc sống của ta thay đổi rất nhiều.Tôi chưa hề quên cái ngày tiễn Ba-Mẹ ra phi trường. Khi ấy tôi chỉ 17 tuổi, cái tuổi dễ nhạy cảm và đa sầu. Trở về, đối diện cánh cổng đóng kín. Lòng tôi chùng lại, cảm giác đau nơi ngực trái...tôi chưa khóc! Nhưng khi đặt chân vào ngôi nhà tối om, không có ánh đèn, khác với mọi ngày....Tôi thật sự sụp đổ, và khóc nức nở.
Đó là lần đầu tiên tôi khóc ngon như vậy! Nỗi nhớ Ba Mẹ luôn giày xéo tim tôi từng giây, từng giây một...Từ đó, để giải thoát cho mình, tôi bắt đầu viết và nói chuyện với cái tên của mình. Tôi đùa, tôi trêu ghẹo,tôi cổ vũ rồi động viên...có khi tôi khóc với chính mình nữa!
Nhưng thật tuyệt, khi trút được nhựng tâm sự đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Và tôi hiểu ra, cái tên của mình cũng có ích đấy chứ!Khi người ta giận dữ, không ai gọi tên mà thay vào đó là những danh xưng thô bạo nhất, khinh bỉ nhất.
Mỗi người đều có một cái tên! Ra đường, gặp nhau- gọi tên nhau, tay bắt mặt mừng.
Được thưởng- gọi đúng tên tên mình, thấy hảnh diện lắm!
Khi giá rét, mưa giông, Có ai đó gọi đúng tên mình, sẽ thấy lòng thêm ấm áp dịu êm...
Một cái tên, để không thể lầm lẫn mình với bất cứ một ai khác trên đời!
Hãy thử yêu thương cái tên của mình một chút để cảm nhận một chút thi vị của cuộc sống mang lại.
Hãy tìm thấy hạnh phúc từ chính cái tên của mình!
Hãy nhớ, có khi bố mẹ không cho ta được tài sản gì khi qua đời. Nhưng nhất định sẽ cho ta một tài sản không bao giờ vơi cạn: MỘT CÁI TÊN.
(chiaseyeuthuong)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét